Tôi là nạn nhân của bệnh thành tích

Tôi là nạn nhân của bệnh thành tích
TT - Hồi ấy, tôi học hết cấp một lên lớp 6 (ở một trường thuộc tỉnh Đồng Tháp) mà vẫn chưa biết làm toán chia 3 và bị mất căn bản môn toán từ đó. Khi tôi chưa biết phải làm thế nào để lấy lại căn bản môn toán thì chương trình lớp 6 có thêm môn Anh văn.
                     Tôi học Anh văn cũng như vịt nghe sấm và lên lớp 7, tôi mất căn bản cả môn toán và môn Anh văn. Rồi lớp 7 có thêm môn lý, lớp 8 có thêm môn hóa và sự học của tôi càng nặng nề hơn mỗi khi phải học một môn mới. Cứ như thế, đến năm lớp 9 tôi thấy mình quá đuối sức để học và hầu như với các môn toán, lý, hóa, Anh văn thì "chữ thầy đã trả hết cho thầy"! Học như vậy nên vào năm học 1991-1992 thi tốt nghiệp THCS, tôi đã rớt và phải bỏ học kể từ đó.

Tôi biết khi nghe chuyện của tôi, mọi người sẽ thắc mắc tôi học hành như vậy mà sao lên đến lớp 9! Chính bệnh thành tích đã đưa đẩy tôi leo đến lớp 9 tai hại như thế. Ngày ấy, các môn yếu kém tôi đều đi học thêm để lấy lại căn bản, nhưng càng học thêm càng mất căn bản, vì đi học thêm được thầy cô giải bài trước nên vào lớp làm bài được điểm cao nhưng không hiểu gì về bài làm của mình cả!

Trong lớp tôi, học sinh nào có đi học thêm là cuối năm học được trên trung bình, và tôi đã đường đường chính chính lên lớp đều đều suốt những năm học cấp II là do vậy. Tôi nhớ rất rõ năm lớp 7 học thêm môn Anh văn, nhưng đến kỳ thi cuối năm thì bài thi của tôi gần như là tờ giấy trắng, không làm được gì cả! Sau khi chấm bài thi xong, cô giáo dạy Anh văn vào lớp bảo tôi: "Em làm bài thi bằng cây viết nào đưa cho cô, để cô sửa bài lại cho". Thế là dù không làm bài được tôi vẫn trên trung bình môn Anh văn...

Bỏ học ở quê, tôi lên TP.HCM học nghề sửa chữa điện tử, nhưng trình độ của tôi như thế học nghề này rất khó. Cũng may, tôi trọ học ở một ngôi chùa với các thầy có trình độ và rất tận tâm dạy những kiến thức toán, lý mà tôi đã hổng, nên tôi cũng học được nghề sửa chữa điện tử.

Bỏ học đã lâu nhưng nhớ lại những giờ lên lớp học các môn mà mình mất căn bản, tôi vẫn còn thấy sợ. Và bây giờ dẫu tôi đã học được một nghề để nuôi sống bản thân, nhưng nghĩ đến chuyện mình học đến lớp 9 mà nói tiếng Anh chỉ biết "yes, no", tôi vô cùng xấu hổ...

Tác giả bài viết: NC

Nguồn tin: Theo Tuổi trẻ